Thứ Tư, 22 tháng 8, 2012

Sắc màu tuổi thơ

Mẹ phát hiện ra sở thích tô màu và vẽ tranh của Bông từ lúc Bông hơn 02 tuổi, bởi không phải ở khả năng con tô đẹp, tô khéo mà là cái khả năng sáng tạo ở nơi con. Và có lẽ vì thích, vì yêu nên ở đâu và lúc nào con cũng vẽ được, nhất là từ lúc hơn 03 tuổi rưỡi ở trường con được học vẽ thì niềm yêu thích đó nhân lên gấp bội. Cũng vì thế cái phòng đọc sách của nhà mình đâu đâu cũng có bức vẽ của con, mỗi lần vẽ xong một bức tranh là con lại tự mình dán lên tường rồi ngắm nghía. Những lúc như vậy mẹ chợt thấy lòng bình yên và hạnh phúc quá đỗi con yêu ạ.

Mẹ rất thích ngoài học văn hóa ra con có một niềm đam mê riêng, có thể là nhạc, là hội họa để sau này khi lớn lên cuộc sống có những khó khăn, có những lúc buồn phiền thì con có thể trải lòng mình lên đó. Hồi con còn bé, mỗi khi thấy bố đánh đàn hay thổi sáo, con đều bắt nhịp và hát theo rất tốt, cả bố và mẹ đều nghĩ chắc là con cũng có khẳ năng cảm thụ âm nhạc tốt, nhưng lớn dần lên dù con cũng vẫn thích múa, hát, nhưng hình như đó không phải là sở trường của con mà cái con thích nhất vẫn là tô màu, tô tượng và vẽ. Vì thế hôm trước mẹ mua cho con cái kẹp vẽ, căp đựng giấy vẽ con sung sướng lắm, reo hò ầm ĩ và giữ gìn cái cặp rất cẩn thận không cho bạn nào đụng vào cả. Đấy niềm vui mang đến cho con thật giản đơn phải không con gái. Những bức tranh con vẽ mẹ đều giữ gìn rất cẩn thận, ngoài những bức tranh treo trên tường thì mẹ còn lưu vào một cái cặp vô vàn những bức tranh của con, sau này khi con lớn lên ngắm lại con sẽ nhớ hơn tuổi thơ của mình con nhỉ.



Loại tranh con hay vẽ nhất là đây, ngôi nhà và hai chị em dắt tay nhau dạo chơi


Có ai nhìn ra đây là ngựa mẹ và ngựa con k nhỉ, vẽ ngựa mẹ xong thì lười vẽ ngựa con nên chỉ vẽ mỗi cái mặt.. hi hi


H


Bé đi chăn bò sữa nè

Hai chị em dắt tay nhau đi dạo


Voi vỏi vòi voi



Còn đây là con gì đố ai biết được sẽ có thưởng


..........................................................................................................................................

Nhân đây mẹ cũng kể nốt một số chuyện đáng khen của người ấy những ngày gần đây. Cho đến bây giờ mẹ càng thấy rằng có con gái đầu lòng thật là tuyệt, vì con gái thường khôn sớm, biết sớm, rất tình cảm và đáng yêu, mẹ có chủ quan không nhỉ. Bởi lẽ, phải hơn 02 năm nay mẹ đã rất nhàn với người ấy, các chuyện vặt liên quan đến ăn, uống rồi vệ sinh cá nhân (đánh răng, rửa mặt, mặc quần áo...). Lớn lên một tý như bây giờ thì buổi chiều đi học về là hai mẹ con cùng vào bếp, cùng làm rau và bao giờ người ấy cũng tranh phần rửa rau cho mẹ. Rửa rau xong thì lôi chổi ra quét nhà, quét xong thi lấy khăn ra lau chùi bàn ghế, giường tủ cho mẹ, vì thế bàn ghế nhà mình dạo này đỡ bụi hẳn vì ngày nào cũng được lau chùi nhỉ.


Rất ra dáng nhỉ


Đây là chỗ mà nàng ý chú trọng nhất, vì chỗ để những bức tượng nàng tô sau mỗi lần đi Công viên về








Một phút nghỉ ngơi sau khi làm việc nhà cho mẹ, ra ban công ngồi ngắm hoàng hôn

Rồi lấy máy tự chụp cảnh hoàng hôn đang dần buông xuống và người ấy bảo trông như bãi cát ở Quảng Bình mẹ ạ

Có một điểm nữa mẹ cần nói đến thời gian gần đây là người ấy có nguy cơ tăng cân, nhất là trong 02 tuần về quê ăn ngủ, nghỉ theo nhu cầu đã tăng hơn 01 kg. Và cũng phải nói một điều rằng người ấy về quê toàn nói xấu mẹ thôi, mỗi lần bà nấu cơm là toàn vào bếp nịnh bà, nào là "bà ơi bà nấu món gì mà ngon thế, thơm thế". Ví dụ bà nấu mon sườn chua ngọt thì khen lấy khen để "Bà nấu ngon tuyệt, bà nấu hợp ý cháu thế, cháu nghiện món này lắm" "về nhà ông bà sướng thế, cháu được ăn hai bát cơm, ngoài kia cháu chỉ được bố mẹ cho ăn một bát thôi". Ông bà nào nghe cháu nói thế mà không thương nhỉ, nghe cái miệng chích chòe nói thế thì cứ cho cháu ăn theo ý thích và còn bảo "kệ cho ra ngoài kia bố mẹ hãm". Hậu quả là hiện tại 23,5kg, bụng, mông, đùi, tay chỗ nào cũng hoành tráng... Bởi thế, bây giờ cứ đi học về là mẹ bắt đạp xe đạp quanh sân khu nhà khoảng 20 phút, nếu không cho xuống đất thì đạp ở hành lang tầng nhà mình. Và có lẽ người ấy cũng hiểu được mức độ nghiêm trọng của vấn đề nên rất chăm chỉ luyện tập, nhất là từ hôm người ấy chính thức được lên hạng, từ hạng xe 04 bánh đã lên hẳn xe 02 bánh, oai chưa? Mẹ cũng phải công nhận rằng người ấy rất quyết tâm, mẹ nhận thấy không chỉ là việc tập xe mà mỗi khi làm việc gì đó người ấy phải làm cho xong, cho bằng được rồi mới làm việc khác. Tính ra chỉ hai buổi tập, mỗi lần tập 30 phút, lúc đầu mẹ giữ tay sau yên thỉnh thoảng mẹ lại thả tay ra cho người ấy tự đi. Sau đó, khi người ấy đã đi vững rồi thì người ấy tự ngồi lên xe lấy thăng bằng và tự đạp đi luôn. Ai cũng bảo người ấy biết đi nhanh và giỏi, Nhìn những hôm người ấy tập xe mà mẹ thấy thương ghê gớm, mồ hôi mồ hê nhễ nhại, chân thì xây xát vì bị va đập vào phía sau xe, lúc đạp thì không đau, lúc ngồi nghỉ mới giơ chân lên xuýt xoa, mẹ bôi thuốc thì than thở "mẹ thấy con có giỏi không, có tội nghiệp không? ". Thương và yêu nhỉ! giờ thì tay lái lụa các anh còn theo k kịp ý chứ? Vì thế, cứ chiều đến đi học về là nhà mình lại tập trung 06 anh con trai, mỗi mình nàng con gái hò hét ầm ĩ.


Tháng 8 sắp qua rồi, chính thức nàng bước vào lớp A3 được gần 01 tháng, tự nhiên mẹ thấy người ấy vụt lớn hẳn cả về cách nói năng và hành động. Cũng phải thôi sắp 05 tuổi rồi người ấy nhỉ. Tạm thời thế đã nhỉ hôm sau mẹ sẽ kể tiếp về người ấy.


Không có nhận xét nào: