Thứ Năm, 22 tháng 9, 2011

Họa sĩ tý hon


Dạo này người ta lớn rồi, người ta không thích cái việc ngồi tô màu như trẻ con nữa mà người ta thích vẽ. Người ta có thể vẽ ở mọi nơi, mọi lúc và bất kể thời gian nào, sáng ngủ dậy mắt nhắm mắt mở đã chạy vào ngồi vào bàn "con học bài, con vẽ", chiều đi học về không như mọi khi bắt mẹ đưa đi chơi, hoặc mẹ chơi cùng thì giờ đây người ta ngoan ngoãn ngồi vào bàn và vẽ. Vậy thì nhận xét của bố người ta khi thấy người ta vẽ thế nào: "không có khiếu hội họa"
Chả là bố người ta rất có khiếu, chỉ cần nhìn cái gì là bố vẽ rất là giống và đẹp, nhưng còn người ta thì sao nhỉ, người ta vẽ con gà, cái đầu gà thì to, nhưng bụng gà thì bé, đã vậy hai cái chân như chân cò dài ngoẵng ra và người ta cho thế mới là đẹp. Mà giờ đây người ta vẽ con gì hoặc cái gì cũng phải gắn liền với cả 03 người trong gia đình nhỏ của người ta. Này nhé nếu vẽ con gà thì đương nhiên người ta sẽ vẽ gà trống là gà bố, gà mái là gà mẹ và gà con. Hay là nếu vẽ ngôi nhà thì đương nhiên phải có bố, mẹ và người ta ở trong ngôi nhà đó, mà phải là "bố mẹ dắt tay, con đi ở giữa bố mẹ ở hai bên, cả nhà cùng nắm tay nhau".

.... Và biệt danh họa sĩ tí hon đến với người ta cũng thật tình cờ, chả là nàng thích uống sữa TH truemilk, hôm đó là chiều chủ nhật mẹ dẫn người ta và bạn Ỉn đi chơi nhân tiện mua sữa cho người ta luôn. Đến đại lý TH thấy rất đông các bạn nhỏ đang ngồi tô vẽ, bình thường thì phải mua 04 vỉ sữa TH true milk loại to mới được tham gia cuộc thi "Họa sĩ tí hon", nhưng mẹ chỉ mua vỉ sữa bé thôi vì người ta là chúa lười uống sữa, không bao giờ uống hết hộp to mà mẹ toàn phải bỏ đi. Tuy nhiên, do là khách hàng ruột của đại lý TH, các cô cũng thấy hai cô nàng dễ thương nên cho tham gia. Do người ta nghịch ngợm và hiếu động nên mẹ cho tham gia cuộc thi "Họa sĩ tí hon" không phải để xem trình độ của người ta, cũng không mong có giải mà chỉ mong các cô trông hộ người ta khoảng 01 tiếng để mẹ có thời gian rảnh rỗi làm việc
Đúng là mẹ mìn nhỉ. Khoảng 01 tiếng sau thì bác H (hàng xóm) xuống đón hai cô nương về, là mẹ của người ta nên mẹ rất hiểu tính của người ta, vừa thấy bác H người ta đã kêu ngay "bác H ơi cháu mỏi tay lắm rồi". Không cần bác H nói mẹ cũng biết thành quả 01 tiếng của người ta sẽ như thế nào, vì người ta là chuyên gia chạy nhảy, chứ ngồi một chỗ 01 tiếng đồng hồ đối với người ta là ngứa ngáy chân tay lắm đó.

... Phần thưởng của người ta và bạn Ỉn là một vỉ sữa, 01 quả bóng bay và một cái mũ biểu tượng của hãng sữa TH true milk. À còn cái vụ chụp ảnh lưu niệm nữa chứ, cô bán hàng bảo đứng yên để cô chụp làm mẫu thì nàng cứ phải ưỡn bên này, ưỡn bên kia hoặc không thì phải ưỡn ngực, đánh mông... làm cho cô và bác H đau hết cả bụng. Điệu thế cơ chứ?

Và đây là những hình ảnh mẹ ghi lại được chớp nhoáng qua lớp cửa kính khi nàng cũng không chăm chú lắm trong việc tô màu và vẽ đâu:



Hóng hớt này


ngó nghiêng này


Te tởn này

Xem ảnh này mới biết chăm chú đến đâu người ta nhỉ


..... Người ta đánh dấu ngày 47 tháng với việc chuyển sang ngôi trường mới. Chắc là ai cũng phải lạ khi mới chỉ trong vòng chưa đến 02 tháng mà người ta phải chuyển 02 trường. Có lẽ một phần tại mẹ, vì trong lúc chờ đợi xin vào trường bán công Mai Dịch thì mẹ đã cho người ta chuyển sang trường Sunflower, khi trường Sunflower chuyển sang địa điểm mới thì cũng là lúc người quen của mẹ thông báo đã xin được cho người ta vào Mai Dịch. Suy đi tính lại mẹ lại quyết định chuyển trường cho người ta. Bởi đầu tiên là mẹ bị hấp dẫn bởi không gian rộng rãi và thoáng đãng của ngôi trường này, vì là trường công nên có không gian, nhiều trò chơi cho các con khám phá, nhưng quan trọng là chất lượng của trường cực ổn. Mẹ đã tham khảo nhiều người và cuối cùng mẹ quyết định cho người ta vào đây vì người ta cũng đã lớn, người ta cần một môi trường mà ở đó chất lượng tốt. Lại chia tay với các cô và các bạn Sunflower khi vừa bắt đầu thân thiết, cái đáng quý là người ta đã để lại trong lòng các cô ấn tượng thật tốt, cô Dung phụ trách người ta còn gọi điện thoại và khóc khi phải nói lời chia tay với cô học trò nhỏ. Cô nói trong nước mắt làm mẹ cũng nhạt nhòa: "chị ơi em buồn lắm, con không đi học em cũng không muốn đi dạy nữa đâu. Được cô học trò thông minh, nhanh nhẹn và tình cảm nhất lớp thế mà lại chuyển đi rồi...". Cô còn nói nhiều nữa và mẹ thật sự xúc động với tình cảm của mẹ D dành cho con và mẹ lại cũng thấy mình có lỗi...

Mừng 47 tháng yêu thương của con và mẹ mong chờ đến tháng 10 với những kế hoạch thật vui mừng sinh nhật con tròn 04 tuổi con yêu ạ.

Thứ Ba, 13 tháng 9, 2011

Trung thu và ngày sinh nhật em Tôm


Tết Trung Thu là ngày tết của trẻ em, còn được gọi là Tết trông Trăng hay Tết Thiếu nhi, Tết Nhi đồng. Năm nay con gái mẹ lớn rồi nên đã biết thế nào là tết trung thu, mấy ngày trước hôm nào cũng hỏi mẹ "mẹ ơi sắp đến trung thu rồi hả mẹ" và rất là ngoan và biết vâng lời, vì mẹ bảo với nàng rằng "con phải ngoan thì mới được đi chơi trung thu". Trung thu trong suy nghĩ của nàng đã biết thế nào là phá cỗ trông trăng, biết được xem múa lân, được gặp chú Cuội, chị Hằng... Tết trung thu của nàng năm nay kéo dài hẳn 01 tuần liền, tối nào cũng được đi chơi, đi xem múa lân, xem các anh chị múa hát. Vì thế nàng thích lắm, mẹ còn nhớ tết trung thu năm ngoái nàng chưa được 03 tuổi, nhưng đã rất mạnh dạn xung phong lên đọc một bài thơ dài là bài "Thương ông" làm cho tổ dân cư ai cũng ấn tượng về nàng. Trung thu năm nay nàng được đón trung thu ở hẳn hai trường nhé, hôm 07-9 trường Sunflower tổ chức khai giảng và trung thu luôn vì trường mới chuyển sang địa điểm mới, từ ngày hôm qua nàng mới bắt đầu đi học trường Mai Dịch (mẹ vừa mới xin được) và cũng được đón trung thu với các bạn. Thấy chiều đi học về nàng kể rất hào hứng "sáng nay các chú múa lân lên lớp con, các bạn sợ đóng cửa ở trong lớp, chỉ có con là chơi cùng sư tử và leo lên lưng sư tử múa lân đó mẹ ạ". Mẹ nghe thế, nhưng cũng không tin sáng nay hỏi cô giáo thì đúng thế thật, hóa ra con gái mẹ cũng gan lỳ ra phết, các cô bảo mới đi học buổi đầu mà bạo dạn lắm chị ạ.

Ngày chủ nhật (tức tối 14), nhà chú Nam dì Hưng tổ chức sinh nhật cho em Tôm và cũng là tổ chức trung thu cho các bạn ở nhà hàng Sen Hồ tây. Vậy là Bông đã có một tối thật vui bên các em và các bạn. Hôm đó, bố mẹ cho Bông đến nơi thật sớm so với giờ chú dì mời, vì mẹ muốn cho Bông được thỏa thích vui chơi và khám phá ở đây với những trò chơi. Nhìn nét mặt con thật rạng ngời bố mẹ thấy hạnh phúc và bình yên. Ở khu này có các trò chơi của trẻ con, lại có khuôn viên rộng nên Bông tha hồ mà chạy nhảy, chạy chán rồi thì bố mẹ cho Bông ngồi để ký họa chân dung và đây cũng là món quà bố mẹ tặng con nhân ngày sinh nhật 04 tuổi sắp tới. Bức chân dung thật giống với con, bố có nhiệm vụ đi mua khung về để treo bức chân dung của con. Khi vẽ xong bức chân dung thì cũng là lúc mọi người kéo đến nhập tiệc. Hôm đó, con đang bị viêm họng nên cũng không ăn đươc nhiều, nhưng lại thích nghịch ngợm đi lấy đồ cùng mẹ. Thích tự tay chọn đồ, rồi bê đồ vào phục vụ mọi người ăn cơ. Sinh nhật em Tôm thật vui vì đúng dịp sinh nhật nên còn có các chú chuột Mikey, sư tử, mèo Kitty đến tận bàn tặng quà và hát mừng sinh nhật nên các bạn nhỏ cứ gọi là mê ly đi, cứ chạy theo mãi thôi. Khu mình ăn là khu ngoài trời nên vừa có ban nhạc đánh nhạc không lời, có nước chảy ở chính giữa phòng nên các bạn nhỏ cứ chạy ra để ngắm nhìn, rồi còn lên sân khấu để biểu diễn. Như vậy, con đã có một tết trung thu thật đáng nhớ phải không con.

Khi ngồi gõ những dòng này mẹ nhớ sao là nhớ những mùa trung thu cũ! Và mong ngóng ngày này năm sau và những năm sau nữa để được cùng Bông của mẹ đón trăng rằm!

Hôm đó mẹ quên mang theo máy ảnh, chụp ảnh bằng điện thoại của mẹ nên ảnh không nét tý nào cả, chán ghê.


Thương cái mặt bị mấy cái nốt này.




Lúc thích thì tạo dáng, còn không thích thì


Thích nhất là đi vào chỗ này để chơi đây này







Leo hẳn lên sân khấu để tạo dáng cho đã nhé









Cũng chịu khó ngồi để cô vẽ chân rung này


Nhân vật chính đang nhận bánh sinh nhật đây


Cùng chụp ảnh với vịt Donan này



Bạn này hơn Bông nửa năm đấy, hôm đấy đi chơi bố mẹ mới thấy là Bông lớn hơn mấy tháng trước, vì đứng bên cạnh các bạn hơn tháng mà Bông vẫn nhỉnh hơn một tý. Thế mà mẹ cứ sợ nàng lùn đấy


Tạo dáng bên thác nước trong nhà







Với em Tôm này

Thứ Tư, 7 tháng 9, 2011

Ngày nghỉ lễ- Bảo tàng dân tộc học

Ngày nghỉ lễ- Bảo tàng dân tộc học
13:57 7 thg 9 2011Công khai10 Lượt xem 24
02-9 năm nay được nghỉ 03 ngày, nhưng nhà mình không về quê vì có cậu D ra chơi. Thứ 06: Ngày hôm đó bố mẹ sợ những chốn đông người nên cho Bông đi chơi Bảo tàng dân tộc học. Dù đã hứa với Bông bao nhiêu lần sẽ đưa Bông đi nhưng lần này mới đi được. Đây cũng là nơi cách đây 05 năm bố mẹ chụp ảnh cưới, giờ cho Bông đi chơi và cũng là bố mẹ tìm lại cảm giác của 05 năm về trước.
 Được bố mẹ cho đi chơi Bông thích lắm, chạy nhảy leo trèo khắp nơi. Vậy là Bông đã biết thế nào là nhà Rông, biết thế nào là nhà tranh vách đất, khung cửi dệt vải, rồi các trò chơi dân gian, các dụng cụ múa rối nước… Một lần đi đúng là một lần trải nghiệm để con biết hơn về cuộc sống Bông nhỉ. Đến gian nhà tranh của người Kinh, Bông reo lên “ah nhà cố đây rồi”. Vì đây là nhà 05 gian theo kiểu nông thôn truyền thống. Vào những gian nhà này thật là mát lạnh. Bông thích nhất là được leo lên cầu thang vào nhà Rông, đi đâu gặp cái gì cũng hỏi. Bố mẹ phải thay nhau trả lời với nàng cũng đủ mệt rồi.





Lúc nào cũng thường trực 01 chai nước bên cạnh



Trông ảnh này tâm trạng thật, mặt thì buồn mắt nhìn xa xăm





Thích nhất được chạy nhảy trong cái sân và nhà rộng mênh mông và thoáng mát thế này đây



Cũng bon chen với bố leo lên thăm nhà Rông



Cùng bố bên khung cửa đầy nắng và gió







Phải lên xem các chị đang học sách gì mới được





Rồi thì tung tăng ở vườn cỏ thế này thì thích nhất





Bắt được con ốc sên rồi mẹ ơi



Ai đồng nhôm sắt vụn bán hông???


Đây là chỗ các cô chú đang cổ động bảo vệ môi trường, những vật tưởng như bỏ đi nhưng lại làm được bao nhiêu là đồ chơi thật đẹp. Bông thích thú khi thấy các hộp sữa đã sử dụng được làm thành những hình lạ mắt và độc đáo. Vì thế không chịu rời khu này mà cứ nghịch mãi đến mướt mát mồ hôi mới chịu ra.


Thích nhất là trò nghịch sỏi này, lại còn bảo: mẹ ơi con nhặt sỏi về chơi mẹ nhé



Rời bảo tàng cả nhà thẳng tiến ra Hồ tây ăn kem, chiều lại kéo lên nhà dì Lâm ăn uống và chơi đến 11 giờ mới về. Vì dì L sắp sinh, ma lâu ngày bố mẹ cũng ko xuống thăm dì nên nhân tiên cho Bông đi chơi luôn. Lâu ngày không gặp chị MC, Bông thích lắm hai chị em chơi với nhau rất hợp nên Bông không muốn về. Một ngày thật mệt, nhưng mà vui con nhỉ.

Chủ nhật cậu D ra thế là cả nhà lại kéo nhau đi chơi, nhân tiện có mấy chú bạn bố lâu ngày không ra nên mọi người lại hẹn hò gặp nhau ăn uống rồi đi chơi, đến tận chiều mới về. Bông thích lắm và luôn miệng: Con thích đi chơi cơ. Bông rất kết cậu D nhé, bình thường cái gì cũng nhờ mẹ, nhưng cậu ra thì chuyển hướng sang cậu. Cậu đi chơi thì cũng đòi đi theo, cậu không cho thì cái miệng leo lẻo: "cậu ơi, cậu đi đâu đấy, cậu đi tán gái à? Cậu đi tán gái thì cho cháu đi theo với". Cả nhà đau cả bụng với con thôi Bông ạ.

Nhân đây mẹ cũng khoe luôn thành quả của mẹ trong 03 ngày nghỉ, đó là món giá đỗ do mẹ tự tay làm ra. Thực ra mẹ làm rất nhiều lần rồi, nhưng toàn lười chụp ảnh nên nhân tiên đây mẹ post lên luôn không để lâu lại quên. Mẹ là người hay mày mò, nấu nướng, ngày nghỉ ở nhà bao giờ nhà mình cũng có bao nhiêu món mới để thay đổi. Nào là sữa chua nếp cẩm, nào là chè đỗ đen, chè hạt sen long nhãn, bánh bột lọc, sữa đậu nành..., nhưng cái bệnh lười chụp ảnh nên chẳng có tư liệu để viết bài...hì hì. Có lẽ mẹ hay nấu nướng như vậy nên Bông có thói quen mời các mẹ trên trường đến nhà con chơi, nhà con có nhiều món lắm, mẹ làm bánh, mẹ nấu chè... Hì hì, có lẽ vì vậy mà đợt này cả nhà mình đều tăng cân vù vù. Kiểu này phải hạn chế mới được.

Cả nhà mình đều thích ăn giá đỗ, nhất là Bông cứ hôm nào mẹ xào giá là Bông chén được hẳn 01 bát con, có lẽ vì vậy mà mẹ có động lực lớn để mỗi tuần cho ra hai mẻ giá đỗ.