Tháng
10 chầm chậm đến, mang đến mang về cho mẹ biết bao cảm xúc. Không biết tự bao giờ mẹ yêu mùa thu
đến vậy mà nhất lại là mùa thu tháng 10, Có lẽ một phần Hà Nội tháng
Mười nồng nàn hương hoa sữa. Cái nồng nàn của những ngày kỷ niệm, tình
yêu của bố mẹ gắn liền với hoa sữa và cái quan trọng tháng 10 còn là
những ngày kỷ niệm của gia đình mình, ngày của bố, ngày của con và ngày
của bà ngoại.Mẹ
yêu quá tháng 10, yêu
điên dại, yêu đến mê say, tại sao ư, đơn giản thôi, tháng 10 và mẹ có
những ngày để làm kỉ niệm, để nhớ và biết ơn tháng 10, vì đã chứng kiến
và lưu chứng sự có mặt của những người mẹ yêu thương nhất trên cõi đời
này.
Mẹ chỉ biết cám ơn cuộc đời đã mang tháng 10 đến bên mẹ, cùng mẹ sẻ chia biết bao vui buồn của cuộc đời . . , có tháng 10 mẹ nhân ra rằng cuộc sống này có nhiều ý nghĩa, mẹ nhìn cuộc sống tích cực và tươi đẹp hơn, không hiểu tại sao tháng 10 và mẹ lại thân thiết đến vậy. Tháng 10 đến cho mẹ biết bao kỉ niệm. Mẹ yêu tháng 10 như chính cuộc sống của mẹ vậy ...
Tháng Mười là tháng cuối cùng còn lại của mùa Thu. Tháng của những bông hoa thơm mùi dạ thảo, cánh cửa khép một chiều mây...Mùa thu Hà Nội thật lạ, sớm mai không gian tinh khiết vô cùng. Gió thu nhè nhẹ lướt trên mặt hồ trong suốt như gương soi. Sương khói mơ màng lơ lửng trôi rồi quẩn quanh bên bờ nước mênh mang. Lòng mẹ tràn ngập cảm xúc, đứng đón ngọn gió thu mang hương cốm ngào ngạt ùa vào lòng mẹ. Hương thu và vị cốm đang toả bay khắp không gian Hà Nội tháng mười này.
Tháng mười, tháng của những ngày thu se lạnh. Mùa thu ngoài ngõ cứ mãi vô tình, và mẹ chợt nhớ đến bài thơ "Thơ tình cuối mùa thu" của nhà thơ Xuân Quỳnh và muốn tặng cho người mình yêu bài thơ này:
Mẹ chỉ biết cám ơn cuộc đời đã mang tháng 10 đến bên mẹ, cùng mẹ sẻ chia biết bao vui buồn của cuộc đời . . , có tháng 10 mẹ nhân ra rằng cuộc sống này có nhiều ý nghĩa, mẹ nhìn cuộc sống tích cực và tươi đẹp hơn, không hiểu tại sao tháng 10 và mẹ lại thân thiết đến vậy. Tháng 10 đến cho mẹ biết bao kỉ niệm. Mẹ yêu tháng 10 như chính cuộc sống của mẹ vậy ...
Tháng Mười là tháng cuối cùng còn lại của mùa Thu. Tháng của những bông hoa thơm mùi dạ thảo, cánh cửa khép một chiều mây...Mùa thu Hà Nội thật lạ, sớm mai không gian tinh khiết vô cùng. Gió thu nhè nhẹ lướt trên mặt hồ trong suốt như gương soi. Sương khói mơ màng lơ lửng trôi rồi quẩn quanh bên bờ nước mênh mang. Lòng mẹ tràn ngập cảm xúc, đứng đón ngọn gió thu mang hương cốm ngào ngạt ùa vào lòng mẹ. Hương thu và vị cốm đang toả bay khắp không gian Hà Nội tháng mười này.
Tháng mười, tháng của những ngày thu se lạnh. Mùa thu ngoài ngõ cứ mãi vô tình, và mẹ chợt nhớ đến bài thơ "Thơ tình cuối mùa thu" của nhà thơ Xuân Quỳnh và muốn tặng cho người mình yêu bài thơ này:
Cuối trời mây trắng bay,
Lá vàng thưa thớt quá Phải chăng lá về rừng
Mùa Thu đi cùng lá
Mùa Thu ra biển cả
Theo dòng nước mênh mông Mùa Thu vào hoa cúc,
Chỉ còn anh và em Là của mùa Thu cũ.
Chỉ còn anh và em
Tình ta như hàng cây
Đã yên mùa bão gió Tình ta như dòng sông
Đã yên ngày thác lũ
Thời gian như ngọn gió
mùa đi cùng tháng năm Tuổi theo mùa đi mãi.
Chỉ còn anh và em Chỉ còn anh và em cùng tình yêu ở lại...
Kìa bao người yêu mới
đi qua cùng heo may Chỉ còn anh và em cùng tình yêu ở lại Chỉ còn anh và em cùng tình yêu ở lại
Tháng 10 ơi thầm hát trong tôi...!
Lá vàng thưa thớt quá Phải chăng lá về rừng
Mùa Thu đi cùng lá
Mùa Thu ra biển cả
Theo dòng nước mênh mông Mùa Thu vào hoa cúc,
Chỉ còn anh và em Là của mùa Thu cũ.
Chỉ còn anh và em
Tình ta như hàng cây
Đã yên mùa bão gió Tình ta như dòng sông
Đã yên ngày thác lũ
Thời gian như ngọn gió
mùa đi cùng tháng năm Tuổi theo mùa đi mãi.
Chỉ còn anh và em Chỉ còn anh và em cùng tình yêu ở lại...
Kìa bao người yêu mới
đi qua cùng heo may Chỉ còn anh và em cùng tình yêu ở lại Chỉ còn anh và em cùng tình yêu ở lại
Tháng 10 ơi thầm hát trong tôi...!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét