Tiếp
tục sự nghiệp ăn chơi nhảy múa của những ngày chào mừng 8-3, mẹ lại
tiếp tục lên đường hướng về cội nguồn, được tận mắt chứng kiến cái nôi
của cách mạng VN và cái quan trọng là có 01 ngày đi du lịch miễn phí mà
không phải làm việc
.
Đấy các bác thấy đợt này em là em tranh thủ, em rất "đú" với những
chuyến đi như thế này. Theo như nhận xét của bố cháu thì dạo này em là
em "ăn chơi nhảy múa quá đấy, đúng là không hổ biệt danh anh đặt cho
em", bởi từ ra tết giờ thứ 7, chủ nhật tuần nào em cũng đi, chỗ chơi nào
em cũng có mặt đầy đủ. Thế mới chết chứ, nói ra mới chợt nghĩ là bản
chất của em là ham chơi, từ lúc sinh Bông đến lúc con 2 tuổi, em là em
bị kìm hãm, tự mình thấy có lỗi với con nên các cuộc vui chơi qua đêm là
em không tham gia, còn đi một ngày thì em ok hết.
Tình
hình là rất tình hình, nhưng có lẽ em chỉ tranh thủ được 01 năm nữa
thôi, còn sau đấy thì em lại phải cố kìm nén cái sự ham chơi của em lại
để làm tròn nghĩa vụ của người mẹ hiền đấy chứ?
04-3 du lịch sông Hồng cùng THS, 08-3 lại tiếp tục đi Tuyên Quang với các chị em Tòa TC. Nghĩ đi nghĩ lại mới thấy có lẽ mình đi nhiều nên dạo này cái việc say xe ô tô không còn ảnh hưởng đến mình tý nào nữa? Âu cũng là điều hay bố Bông nhỉ!
Sáng 5 giờ kém 15 lọ mọ dậy, 5 giờ 15 phóng xe ra khỏi nhà trong giá lạnh, nhưng ta có ngại chi khi nghĩ đến cuộc hành trình mình sắp đi. Vậy mà mình đi nhanh phết 6 giờ kém 15 có mặt đúng giờ tại cơ quan. Cứ nghĩ rằng chuyến đi này sẽ được xem cây đa Tân Trào, nhưng đi đến nơi mới vỡ mộng. Các lãnh đạo đi Tân Trào hết rồi, nên các chị em giờ chỉ đi tham quan các đền, chùa ở Tuyên Quang và ngắm cảnh thôi. Các lãnh đạo còn bảo cây đa bị chết rồi, chưa thay cây khác nên cũng không ngắm được đâu. bla,bla.... Thôi cũng đành, ít ra mình cũng đi thăm các đền, chùa ở đây và mục sở thị thấy " lên đồng" là như thế nào? Không hiểu sao mình đi đầu tháng hay sao, ở đền nào cũng thấy "lên đồng", thấy các bà mặc thật đẹp, múa may quay cuồng, rồi thỉnh thoảng lại tung một đống tiền ra, một đám người thi nhau nhặt. Kể cũng lạ.
Lên Tuyên Quang mình cũng lần đầu tiên được thưởng thức món măng cuốn thịt, món rau cải nấu với khoai môn, món rau sắng luộc... là đặc sản của vùng cao này, mẹ cháu mải ăn nên không chụp được cái ảnh nào cả. Tham ăn thế là cùng!
Và đây là những bức ảnh mẹ cháu và các bác, các cô cùng cơ quan chụp lại để ghi dấu ấn một ngày lên Tuyên Quang:
Trước trụ sở Tòa án nhân dân tỉnh Tuyên Quang này!
Mình trước giảng đường Phật pháp này!
05 chị em THS trước cảnh chùa!
Đền Linh Tử có địa hình rất đẹp, đền tựa vào núi thật hùng vĩ và mặt đền hướng ra dòng sông Lô hiền hòa
Một mình trước đền Linh Tử!
Bên dòng sông Lô
Không được về Tân Trào thì đành mượn tạm cây đa ở Đền mẫu để chụp làm kỷ niệm vậy!
7 giờ xe về đến Hà Nội, về đến nhà mẹ cứ tưởng là hai bố con đi ăn rồi (vì xe bị hết dầu giữa đường mẹ sợ về muộn nên bảo hai bố con ăn trước không đợi mẹ), nhưng về đến nhà thấy hai bố con đang cặm cụi lắp cái bàn học (quà mồng 8-3 bố tặng cho con gái đấy). Ui khỏi phải nói nàng vui mừng thế nào, chạy ngay lại khoe với mẹ" "bố mua cho con đấy, để con học bài". Và cứ thế chạy lăng xăng đưa cái vít, cái đinh cho bố. Sau đó, thì nhất quyết không chịu đi ăn với bố mẹ "con ở nhà học bài cơ". Siêng năng đột xuất thế, không biết sau này đi học có chăm chỉ thế không, mà từ lúc bố mua cho cái bàn học lấy toàn bộ sách vở, bút chì màu bày hết lên bàn, tô lấy tô để . Bố C đã mang đến cho hai mẹ con và gia đình mình một buổi tối thật ấm áp và hanh phúc Bông nhỉ. Hai mẹ con yêu bố thật nhiều.
04-3 du lịch sông Hồng cùng THS, 08-3 lại tiếp tục đi Tuyên Quang với các chị em Tòa TC. Nghĩ đi nghĩ lại mới thấy có lẽ mình đi nhiều nên dạo này cái việc say xe ô tô không còn ảnh hưởng đến mình tý nào nữa? Âu cũng là điều hay bố Bông nhỉ!
Sáng 5 giờ kém 15 lọ mọ dậy, 5 giờ 15 phóng xe ra khỏi nhà trong giá lạnh, nhưng ta có ngại chi khi nghĩ đến cuộc hành trình mình sắp đi. Vậy mà mình đi nhanh phết 6 giờ kém 15 có mặt đúng giờ tại cơ quan. Cứ nghĩ rằng chuyến đi này sẽ được xem cây đa Tân Trào, nhưng đi đến nơi mới vỡ mộng. Các lãnh đạo đi Tân Trào hết rồi, nên các chị em giờ chỉ đi tham quan các đền, chùa ở Tuyên Quang và ngắm cảnh thôi. Các lãnh đạo còn bảo cây đa bị chết rồi, chưa thay cây khác nên cũng không ngắm được đâu. bla,bla.... Thôi cũng đành, ít ra mình cũng đi thăm các đền, chùa ở đây và mục sở thị thấy " lên đồng" là như thế nào? Không hiểu sao mình đi đầu tháng hay sao, ở đền nào cũng thấy "lên đồng", thấy các bà mặc thật đẹp, múa may quay cuồng, rồi thỉnh thoảng lại tung một đống tiền ra, một đám người thi nhau nhặt. Kể cũng lạ.
Lên Tuyên Quang mình cũng lần đầu tiên được thưởng thức món măng cuốn thịt, món rau cải nấu với khoai môn, món rau sắng luộc... là đặc sản của vùng cao này, mẹ cháu mải ăn nên không chụp được cái ảnh nào cả. Tham ăn thế là cùng!
Và đây là những bức ảnh mẹ cháu và các bác, các cô cùng cơ quan chụp lại để ghi dấu ấn một ngày lên Tuyên Quang:
Trước trụ sở Tòa án nhân dân tỉnh Tuyên Quang này!
Mình trước giảng đường Phật pháp này!
05 chị em THS trước cảnh chùa!
Đền Linh Tử có địa hình rất đẹp, đền tựa vào núi thật hùng vĩ và mặt đền hướng ra dòng sông Lô hiền hòa
Một mình trước đền Linh Tử!
Bên dòng sông Lô
Không được về Tân Trào thì đành mượn tạm cây đa ở Đền mẫu để chụp làm kỷ niệm vậy!
7 giờ xe về đến Hà Nội, về đến nhà mẹ cứ tưởng là hai bố con đi ăn rồi (vì xe bị hết dầu giữa đường mẹ sợ về muộn nên bảo hai bố con ăn trước không đợi mẹ), nhưng về đến nhà thấy hai bố con đang cặm cụi lắp cái bàn học (quà mồng 8-3 bố tặng cho con gái đấy). Ui khỏi phải nói nàng vui mừng thế nào, chạy ngay lại khoe với mẹ" "bố mua cho con đấy, để con học bài". Và cứ thế chạy lăng xăng đưa cái vít, cái đinh cho bố. Sau đó, thì nhất quyết không chịu đi ăn với bố mẹ "con ở nhà học bài cơ". Siêng năng đột xuất thế, không biết sau này đi học có chăm chỉ thế không, mà từ lúc bố mua cho cái bàn học lấy toàn bộ sách vở, bút chì màu bày hết lên bàn, tô lấy tô để . Bố C đã mang đến cho hai mẹ con và gia đình mình một buổi tối thật ấm áp và hanh phúc Bông nhỉ. Hai mẹ con yêu bố thật nhiều.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét